Tuổi Xuân Của Em Tòa Thành Của Anh

Chương 4: Hai hộp kẹo ngậm ho

/24


Trác Yến và Trương Nhất Địch vốn hẹn nhau sau khi tan học sẽ cùng về lấy giỏ táo, nhưng chưa kịp ra khỏi lớp học thì Giang Sơn đã lao vào trong như hỏa tiễng, lên bục giảng và nói to: “Các bạn lớp Ba ở lại, thầy hướng dẫn yêu cầu họp lớp!”.

Vừa nghe phải họp lớp, Trác Yến đã thấy mụ mẫm cả đầu óc.

Thở dài ai oán, cô nói với Trương Nhất Địch: “Theo kinh nghiệm của mình, lớp mình họp lớp kiểu gì cũng phải mất một tiết. Giỏ táo…”.

Cô đang nghĩ thầm một cách gian xảo rằng, bạn Trương chắc sẽ nói để hôm khác, sau đó để tiện liên lạc thì sẽ cố ý để lại cho cô cách thức liên lạc hay gì đó…

Kết quả, cách làm của bạn Trương khiến cô cảm thấy rất bất ngờ – không ngờ anh lại nảy sinh tình yêu sâu sắc mãnh liệt với giỏ táo chỉ mới nhìn thấy thoáng qua của cô: “Hay là thế này, tôi chơi bóng rổ ở sân bóng trước ký túc xá của bạn, đợi bạn họp lớp xong về thì tiện thể đưa giỏ táo cho tôi”.

Trác Yến đờ đẫn chớp mắt, sau một thoáng kinh ngạc, cô rối loạn gật đầu: “Ừm? A… a! Hiểu rồi! Được được! Không thành vấn đề!”.

Cô vừa gật đầu vừa không kìm được lầm bầm trong bụng: “Tên này chắc không có bệnh mê giỏ đó chứ…”

Trương Nhất Địch quay người đi.

Trác Yến tìm chỗ ngồi.

Giang Sơn bước xuống bục giảng đến ngồi cạnh cô.

Ngồi xuống rồi, cậu liếc nhìn Trác Yến, xuýt xoa: “Ôi trời! Cổ nhân nói thế nào nhỉ? Một ngày không gặp như cách ba thu! Văn Tĩnh à, cậu vì tấm hình đó, xem như đã rút hết vốn liếng ra rồi!”.

Gương mặt vốn anh tuấn của cậu vì nói những câu đó mà trở nên gian xảo, Trác Yến nhìn thế nào cũng thấy cậu ta như muốn kiếm chuyện ăn đấm vậy.

Giang Sơn phớt lờ sự kỳ thị của Trác Yến, cứ xuýt xoa mãi rồi nói với giọng kỳ quặc: “Này này! Xem ra cậu cũng làm ăn đâu ra đó đấy chứ, cậu có thể tiếp cận bạn Trương Nhất Địch. Con người ấy, tuy cũng ăn ngũ cốc lương thực mà lớn lên, nhưng dù sao vẫn có khoảng cách. Cậu thấy Trương Nhất Địch cứ lạnh lùng như thế, còn tôi lại thấy cực kỳ nho nhã thanh lịch. Nhưng nói đi nói lại thì Trương Nhất Địch cho phép cậu đến gần, chuyện đó có nghĩa là cậu ta rất có lòng nhẫn nại, hay là da mặt cậu dày đến nỗi khả năng chịu đòn khá là giỏi?”.

Trác Yến vô cùng nghi ngờ rằng đồng chí Giang Sơn đã bị cửa ký túc kẹp trúng đầu.

“Bạn Giang à, xin hỏi lúc nãy bạn nói gì mà linh tinh thế? Đành phải nói rằng, da mặt cậu còn dày hơn kẻ hèn này – nói bậy bạ như thế mà còn không quên tự khen chính mình, cậu đúng là tài năng thật đó!”.

Giang Sơn tỏ ra nghiêm túc: “Tôi có tài nhìn thấu chuyện người khác mà. Ngoài ra, tôi không nghĩ rằng có sao nói vậy lại liên quan gì đến chuyện da mặt dày, cảm ơn”.

Vẻ mặt nghiêm túc của cậu khiến Trác Yến gần như phát điên.

Cô cảm thấy mình cần phải lấy độc trị độc, dùng da mặt dày trị da mặt dày.

Trác Yến đưa tay lên, ung dung ra vẻ thong thả thanh lịch, vén một sợi tóc rủ xuống, rồi nhìn Giang Sơn và dịu dàng nói: “Cậu vừa hỏi mình là Trương Nhất Địch sao lại cho phép mình tiếp cận cậu ấy phải không? Ôi chao, cần phải nói sao? Vẻ đẹp bẩm sinh mà! Sắc đẹp nổi bật mà, ai mà không rung động?”. Cô vừa nói vừa quay sang chợp mắt tình tứ với Giang Sơn, tiếp tục: “Người anh em à, dùng Head&Shoulder đi, nó sẽ khiến cậu trở nên tự tin giống mình!”.

Giang Sơn lập tức bị kích thích trầm trọng, không nói gì mà chỉ ho đến nỗi mặt đỏ bừng, một tay đè lên ngực, tay kia chỉ thẳng vào Trác Yến kêu lên: “Mau im miệng! Phật nói, không nói lời làm người khác buồn nôn còn hơn xây tòa tháp bảy tầng. Trác Văn Tĩnh, xem như tôi xin cậu, cậu tích đức để xây tháp được không?”.

Lộ Dương chồm đến, ngồi phịch xuống, nhìn Giang Sơn vẻ thương hại: “Lớp trưởng số khổ, không nhìn thấy tội ác chốn hồng trần. Làm kẻ khác buồn nôn là sở trường của cô gái phòng tớ, hôm nay chỉ khiến cậu bị nội thương chứ chưa làm cậu nôn đến mức dở sống dở chết, như thế là cậu có phúc lắm rồi đó!”.

Trác Yến lườm Lộ Dương, mí mắt chớp lia lịa: “Haizz, mình hiểu tâm trạng của cậu. Là do mình hồng nhan bị người khác đố kỵ mà thôi!”.

Lộ Dương lập tức đần mặt ra, đờ người nhìn cô: “Tớ thật muốn giết chết cậu!”.

Trác Yến phớt lờ lời dọa dẫm đó.

Cô biết Lộ Dương vẫn luôn có suy nghĩ đó, lúc nào cũng mong muốn sỉ nhục cô ngàn vạn lần, cô đã quen rồi.

Giang Sơn lại mất bình tĩnh, khẽ gầm lên: “Lộ Dương, tôi xin cậu, cậu cứ giết tôi đi! Tôi không sống nổi nữa!”.

Trác Yến quay sang phẫn nộ nhìn Giang Sơn, hét lên: “Cậu chán sống rồi hả? Còn muốn cưới vợ không?”.

Thầy hướng dẫn đứng trên bục giảng đang ra rả những gì, Trác Yến rất muốn nghe, nhưng càng chăm chú nghe thì mí mắt lại càng díp lại. Lúc sắp ngủ thiếp đi, Lộ Dương nhéo một cái thật mạnh lên đùi cô, cô bỗng thấy tỉnh hẳn, phẫn nộ nhìn bạn, khẽ gầm lên: “Sao lại nhéo tớ?”.

Lộ Dương thản nhiên: “Đồ ngốc! Tóc mới làm hôm qua, bây giờ nằm bò ra bàn ngủ thì sẽ bị gãy mất!”.

Trác Yến nghe thế, cảm thấy Lộ Dương đúng là đang nghĩ cho mình nên có phần cảm động: “Dương Dương, cậu tốt thật! Tớ nghe lời! Nhưng lần sau cậu gọi tớ dậy, đừng nhéo nữa nhé? Nhéo cũng được, nhưng đừng nhéo trên đùi được không? Tớ đau!”.

Lộ Dương không nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc nhìn thẳng phía trước.

Trác Yến nói liền mấy câu với cô bạn: “A? Được không? Nói đi? Hỏi cậu đó?”. Lộ Dương vẫn không phản ứng gì, cứ cố chấp nhìn về phía trước, như thể ở đó đang treo một lưỡi liềm và chiếc rìu thần thánh vậy.

Giang Sơn lấy chân đá Trác Yến một cái dưới gầm bàn.

Trác Yến nhanh chóng quay sang, hậm hực hỏi: “Sao đá tôi? Đừng có hở tí là động tay động chân! Đừng quên cậu là người sắp thành gia thất rồi nhé!”.

Kết quả Giang Sơn cũng y hệt Lộ Dương, cũng không nhìn cô và phớt lờ cô, hai mắt nhìn chằm chằm phía trước, vẻ mặt chăm chú bình thản.

Trác Yến dần dần tỉnh ra.

Cô cảm nhận được vẻ khác lạ: Không hiểu bắt đầu từ khi nào mà lớp học lại trở nên tĩnh lặng, ngay cả thầy hướng dẫn cũng không nói nữa…

Cô chậm rãi, từ từ quay lại, rồi chậm rãi, từ từ ngẩng đầu lên, thành tâm thành ý nhìn lên bục giảng, sau đó phát hiện…

Thầy hướng dẫn lớp vĩ đại đang chăm chú nhìn cô!

Trác Yến bị ánh mắt sắc bén của thầy hướng dẫn nhìn đến nỗi toàn thân run rẩy, vội vàng gục đầu xuống như một con đà điểu bị hoảng loạn.

Thầy hướng dẫn bắt đầu “mở máy”: “Trác Văn Tĩnh ơi là Trác Văn Tĩnh, xem như em đã hoàn toàn phụ sự kỳ vọng và ủy thác của mọi người rồi! Còn ‘văn tĩnh’ nữa chứ, em nói xem có lúc nào em im lặng được không? Ngồi bên dưới nghe tôi nói, không được phá rối nữa!”.

Trác Yến gục đầu, lẩm bẩm vẻ không phục: “Sao không có lúc im lặng chứ? Ban đầu người ta chẳng phải là rất im lặng hay sao?”.

Giang Sơn ngồi cạnh cô chen vào bằng giọng thì thào như muỗi kêu: “Làm ơn đi, đó không phải là im lặng gì cả! Lúc nãy là cậu ‘buồn ngủ’ thôi! Cảm ơn!”.

Trác Yến cực kỳ bất mãn, thò chân đạp một cú thật mạnh, thật tàn nhẫn lên mu bàn chân của Giang Sơn.

Bên tai nghe thấy tiếng cậu rên rỉ khe khẽ vì đau…

Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm giác bản thân như vừa nhìn thấy trăm hoa nở rộ giữa mùa xuân – thế giới này tươi đẹp biết bao!

Đến tận ba mươi phút sau, thầy hướng dẫn mới dần dần tiết lộ mục đích thật sự của buổi họp lớp này – những gì nói trước đó chẳng qua chỉ để biểu diễn màn diễn thuyết và tài ăn nói cá nhân mà thôi.

Thầy nói mấy hôm nữa sẽ có lãnh đạo trên Bộ giáo dục xuống trường kiểm tra công tác, để tạo nên bầu không khí tốt đẹp trong trường học, thầy yêu cầu các bạn sinh viên nam nữ lúc ở cạnh nhau, chú ý không nên có những tiếp xúc cơ thể thân mật quá đáng, chẳng hạn nắm tay, ôm ấp, thậm chí hôn nhau…

Thầy còn nhấn mạnh trọng tâm: “Sau khi vào đại học, các bạn đều đã là người lớn, theo lý thì mọi người có thể yêu đương, tìm bạn trai bạn gái, nhưng đừng quên các bạn vẫn còn là sinh viên, sinh viên thì phải lấy học tập làm trọng, chí ít lúc học năm nhất, năm hai, các bạn đừng để những việc khác ảnh hưởng đến tinh thần học tập của mình. Chẳng hạn có một bạn nữ thích một bạn nam ở khoa khác, thế thì buổi tối bạn nữ ấy sẽ nghĩ ngợi linh tinh, ban ngày nghe thầy giảng bài lại thấy buồn ngủ. Cứ như vậy thì thành tích chắc chắn sẽ tụt giảm…”.

Trác Yến càng nghe càng cảm thấy lời thầy nói hình như có chút ám chỉ.

Sao giống đang nói cô nhỉ?

Cô dè dặt ngẩng lên nhìn thầy – lúc nào cũng thấy ánh mắt thầy như cố ý lướt qua cô.

Mắt cô rất chăm chú nhìn thẳng phía trước, nhưng môi lại mấp máy, thì thào trách móc Giang Sơn ngồi cạnh: “Ông anh à, cậu chẳng trượng nghĩa gì cả! Có phải cậu mách lẻo với thầy hướng dẫn không? Nếu không thì những lời vừa nãy của thầy sao giống đang ám chỉ thế hả?”.

Giang Sơn cũng nghiêm chỉnh nhìn thẳng, không nhìn cô nhưng miệng thì thốt lên giận dữ: “Xì! Tôi thèm vào cậu!”.

Trác Yến lập tức xì lại: “Xì! Sao tôi biết là cậu có thèm tôi hay không?”.

Giang Sơn không chịu thua: “Xì xì cái gì cũng xì! Xì cái đầu Sadako[5] của cậu! Chuyện phong lưu của cậu một đồn mười, mười đồn trăm, cả trường biết hết từ lâu rồi, còn trách tôi hả? Đồ lắm chuyện không biết điều!”.

[5] Sadako là nhân vật ma nữ nổi tiếng trong truyện “The Ring” của Nhật.

Trác Yến nổi cáu.

Cô trả miếng lại: “Đầu tiên, xì! Tôi cảm thấy xấu hổ vì sự vô tri của cậu! Tôi phải chỉnh đốn cậu, đầu tôi không phải đầu Sakado! Sadako tóc không thẳng bằng tôi và cô ta không hề duỗi tóc! Nhớ lấy, đây là đầu của nữ hoàng Ai Cập! Cám ơn! Thứ hai (lại xì), chuyện phong lưu của tôi chẳng phải do cậu bức ép à! Tôi không trách cậu thì trách ai?”.

Cả hai đều giữ bộ dạng mắt nhìn thẳng chăm chú nghe giảng, nhưng miệng thì vẫn chiến đấu ác liệt.

Lúc thầy hướng dẫn tuyên bố tan họp, sắc mặt tỏ ra hoang mang, nhíu mày than thở với vẻ nghi ngờ: “Lạ thật? Tai tôi gần đây có vấn đề hay sao ấy? Sao cứ cảm thấy bên dưới có tiếng rì rầm, mà cũng không thấy ai nói chuyện riêng? Lạ quá…”.

Lộ Dương day day huyệt Thái Dương, rũ rượi hỏi Trác Yến: “Văn Tĩnh, cậu nói thật đi, có phải cậu và lớp trưởng có gian – tình?”.

Trác Yến sửng sốt trợn mắt: “Hả? Dương Dương, chắc không phải vì cậu nghe thầy hướng dẫn nói linh tinh đến nỗi đần đi đấy chứ? Làm! Sao! Có! Thể! Là bạn bè, không thể loạn được!”.

Giang Sơn cũng ngồi cạnh ra sức minh oan: “Đồng chí Lộ Dương, tôi muốn nói là thân làm lớp trưởng, tôi đối xử với cậu không tệ, cậu không được đổ chậu phân lên đầu tôi!”.

Trác Yến lập tức trừng mắt giận dữ: “Xì! Cậu mới là chậu phân!”.

Lộ Dương chau mày: “Chẳng lẽ tớ nghe lầm? Thầy đứng phía trên giảng, tớ thì cứ nghe hai cậu rì rầm bảo là tôi không thèm, tôi thèm cậu cái gì, thật là náo nhiệt, đến nỗi đầu của tớ muốn nổ tung luôn này!”.

Trác Yến ngớ người: “Dương Dương, tớ phải ngậm nước mắt nói với cậu những lời gan ruột này: Đôi tai lừa của cậu, cũng may không mọc trên đỉnh đầu, nếu không đã tạo ra biết bao vụ án oan uổng rồi!”.

Họp lớp xong, bọn Lộ Dương đến thẳng nhà ăn, Trác Yến và Giang Sơn đi về ký túc.

Đến dưới khu nhà ký túc, Trác Yến thấy bóng dáng khỏe mạnh đang chơi bóng của Trương Nhất Địch.

Rất nhiều người đang theo dõi anh, lực lượng chính vẫn là những cô gái trẻ tuổi.

Bầu trời hoàng hôn màu đỏ với những đám mây đang phiêu du nơi chân trời, bên cạnh đó là những tiếng kêu gào và la hét của các nữ sinh.

Giang Sơn nhìn đám con gái đang lên cơn điên đó, lắp bắp: “Trời trời, con gái các cậu bây giờ, ai cũng háo sắc, thấy con trai đẹp một tí là không kìm được mà gào thét, không biết e thẹn gì cả, lố lăng quá!”.

Trác Yến lạnh lùng liếc nhìn cậu.

Không hiểu vì sao, cô đặc biệt muốn đối đầu với cậu, thế là cô đứng cạnh sân bóng, nghển cổ lên và hét: “Trương Nhất Địch…”.

Nhưng do gào quá to, vừa hét xong tên mà chưa kịp nói nốt hai chữ cố lên, cổ họng cô đã khàn!

Giọng cô vốn không nhỏ, lúc cao giọng hét to mà đạt đến cảnh giới mất tiếng thì không cần nghĩ cũng biết ba chữ “Trương Nhất Địch” bị cô hét như thế vang đến thế nào, có thể nói là lấn át mọi tiếng reo hò khác.

- Trong khoảnh khắc đó, đồng chí Giang Sơn như thể dưới chân có gắn lò xo, không kịp bịt tai mà nhanh chóng nhảy bắn ra, cách xa cô một khoảng.

- Trong khoảnh khắc đó, các bạn nữ trong sân đều quay sang nhìn cô bằng ánh mắt bàng hoàng.

- Trong khoảnh khắc đó, hai chân bạn Trương Nhất Địch đang trong tư thế nhảy lên bỏ bóng vào rổ, sau khi nghe tiếng hét của cô, một chân không kịp thu lại, vẫn đang lao về phía trước, chân kia lại đứng khựng lại – nhịp chân chuệch choạc ấy khiến anh ngã ngồi xuống đất.

Còn bóng, trong tay anh, binh binh binh lăn xuống đất, binh binh binh lăn đến dưới chân một người đội kia…

- Trong khoảnh khắc đó, Trác Yến đờ đẫn đứng ngoài sân, máu dâng lên ngùn ngụt, hai tai mạch máu chảy rần rật, cảm thấy vô cùng mất mặt.

Trong lòng cô có một nỗi khổ khó nói – người biết chân tướng sẽ hiểu cô chỉ muốn đối đầu với Giang Sơn, chỉ đơn thuần là muốn hét một câu “cố lên”; còn người không biết thì chắc chắn sẽ nghĩ rằng cô đang lên cơn mê trai.

Trác Yến nghiêm túc nghĩ ngợi rồi rút ra kết luận thế này: Có lẽ người biết chân tướng chỉ có một mình cô; còn không biết sự thực là tất cả sinh vật trong vũ trụ này…

Xem ra, cái tên đẹp của cô không thể giữ kỹ một mình, nhất định sẽ bị đồn đại…

Những giây phút sau đó, bên tai Trác Yến bỗng nổ bùng những tiếng hét thất thanh: “Wow! Đẹp trai quá! Đẹp trai thật! Ngay cả té ngã cũng giống đang khiêu vũ ấy! Wow! Trương Nhất Địch, Trương Nhất Địch, Trương Nhất Địch!!!”.

Trác Yến: “…”.

Trác Yến choáng váng nhấc tay lên lau mồ hôi lạnh toát, trong lòng rất ư cảm kích mảnh đất mà bạn Trương Nhất Địch đã ngã xuống.

Nếu không có nó, cô sẽ không nhanh chóng thoát khỏi ánh mắt sắc nhọn của đám nữ sinh kia như thế…

Thở phào, cô kéo cái tên Giang Sơn tiểu nhân ti tiện và bỏ rơi bạn bè trong lúc nguy khốn, định bụng dạy cho cậu một bài học đạo đức.

Chưa kịp mở miệng thì ngoài sân bóng dường như đã xảy ra sự cố nào đó, các nữ sinh đều kêu ré lên.

Trác Yến muốn ngẩng đầu lên nhìn xem đã xảy ra chuyện gì, kết quả là chưa kịp hướng ánh mắt đến sân bóng thì đã nhận ra hình như cô lại trở thành đối tượng bị mọi người trừng mắt giận dữ.

Run rẩy nhìn lại đám nữ thần giận dữ kia, Trác Yến phát hiện mỗi cô nàng đều đang nghiến răng kèn kẹt.

Cô không cho phép Giang Sơn bỏ chạy nữa, ra sức túm chặt cánh tay cậu không buông, quay sang hỏi: “Chuyện gì thế? Tại sao bọn con gái kia đều trừng mắt với mình tôi?”. Lúc nói, giọng cô rõ ràng đã khàn đi.

Có thể thấy ban nãy cô đã hét hết sức thế nào.

Vẻ mặt Giang Sơn phức tạp, đường như rất muốn tỏ ra rằng cậu không hề quen biết cái cô nàng đang túm chặt lấy cậu, nhưng cậu lại bị cô túm chặt không buông: “Ê ê, buông ra, trước mặt mọi người đừng có lôi lôi kéo kéo, thầy hướng dẫn lúc nãy nói rồi, bảo chúng ta chú ý lời nói cử chỉ, ngoan, buông anh đây ra, cẩn thận lại ảnh hưởng!”.

Trác Yến vô cùng cố chấp: “Cậu hỏi bọn họ tại sao đều trừng mắt với tôi thì tôi buông!”.

Giang Sơn cúi đầu nhìn cô.

Vóc dáng cậu rất cao, cũng phải một mét tám, hai người lại đứng gần, nên tư thế cậu nhìn xuống cô vô cùng khinh khỉnh và coi thường: “Có tội đấy, lúc nãy cậu đã gây ra chuyện gì mà cậu lại không biết à? Tiếng hét như quỷ gào của cậu chẳng phải đã khiến Trương Nhất Địch mất bóng hay sao? Sau đó quả bóng chẳng phải bị đối phương cướp mất hay sao? Sau đó đối phương cầm quả bóng nhảy ba bước nhanh gọn lẹ bỏ bóng vào rổ, vào rồi; sau đó dẫn đến việc bạn Trương Nhất Địch bại trận bởi một điểm đó. Chúc mừng em gái Văn Tĩnh, bản lĩnh hãm hại người khác của cậu đã đạt đỉnh! Còn nữa, xem như tôi xin cậu, mau buông tôi ra, tôi sẽ bị cậu chà ra ‘ghét’ mất!”.

Trác Yến trợn mắt nhìn cậu, tỏ vẻ không tin được: “Tôi mà lại viết ra một kết cục thắng bại của trận đấu à”. Cô vô cùng kích động khàn giọng than thở: “Trời ơi, không ngờ tôi cũng có ngày trở thành hồng nhan họa thủy!”.

Giang Sơn vùng vẫy thoát ra khỏi móng vuốt của cô, giọng cậu nghe có vẻ như sắp long trời lở đất đến nơi: “Văn Tĩnh, đừng nghĩ linh tinh, cậu là họa thủy thì đúng, nhưng không phải ở cấp bậc hồng nhan, cấp bậc đó có yêu cầu rất cao về nhan sắc!”.

Trác Yến phẫn nộ: “Tức là, cậu nghĩ tôi không có nhan sắc hả?”.

Cô nghĩ kỹ rồi, nếu Giang Sơn dám nói no thì cô sẽ đạp bay cậu ta ngay.

Đồng chí Giang Sơn rất biết thân biết phận.

Cậu lắc đầu lia lịa: “Không không không, tôi không có ý đó!”.

Trác Yến vừa định khen cậu hiểu biết thì ngờ đâu cậu lại nói: “Không phải là cậu không có nhan sắc, cậu chỉ là không có ‘nhan’ mà thôi, còn ‘sắc’[6] thì vẫn rất ‘sắc’”.

[6]. “Sắc” trong tiếng Hoa còn có ý chỉ là háo sắc.

Lần này bạn Trác Yến rất quyết đoán.

Cô không nói câu nào, chẳng chút do dự nhấc chân lên đạp thẳng vào người Giang Sơn…

Giang Sơn vừa tránh ra xa, vừa kêu lên: “Đừng làm ồn nữa, Trương Nhất Địch đến tính sổ với cậu kìa!”.

Trác Yến nghe thấy thế, khựng lại, vội vàng co chân, vừa quay đầu đã thấy bạn Trương đang tiến về phía cô…

Bạn Trương mỗi lúc một gần hơn.

Trác Yến rất căng thẳng, cô sợ Trương Nhất Địch sẽ trách cô đã lên tiếng, làm hỏng bàn thắng của anh.

Càng căng thẳng thì đầu càng cúi gằm, lúc Trương Nhất Địch đến trước mặt, Trác Yến đã cúi đến độ mặt sắp đụng vào ngực – một kiểu chủ động cúi đầu nhận tội để tranh thủ sự khoan dung.

“Lúc nãy bạn gọi tôi?”. Anh hỏi trên đỉnh đầu cô.

Từ giọng nói của anh, Trác Yến không nhận ra bạn Trương rốt cuộc là đang vui hay buồn, cứ cúi gằm đầu không chịu ngẩng lên.

“Ưm… a… cái đó là mình bất cẩn… nên…”. Cô lắp ba lắp bắp không biết giải thích thế nào.

Hình như dù nói gì đi nữa cũng thể hiện sự mê trai của cô.

“Đợi lâu phải không? Vốn chỉ định chơi cho vui, không ngờ lại thi thố. Xin lỗi!”. Không ngờ Trương Nhất Địch lại nói ngắn gọn như vậy.

Trác Yến sững sờ ngẩng lên: “A?”.

Anh lại nghĩ rằng cô gọi anh là vì cô đang nóng lòng muốn đưa giỏ táo cho anh?

Không phải chứ…

Một chàng trai lạnh lùng mà lại có suy nghĩ trong sáng như thế?

Gặp được một đồng chí có suy nghĩ thấu tình đạt lý, Trác Yến cảm thấy nỗi hổ thẹn của mình đã bị kích hoạt.

Cô ngước lên nhìn Trương Nhất Địch, anh đang dùng khăn bông để lau mồ hôi.

Bên cạnh có mấy cô nàng đang xấu hổ, thì thầm nhỏ to gì đó.

Trác Yến đoán chắc là họ đang nói rằng dáng vẻ lau mồ hôi của bạn Trương là đẹp trai, quyến rũ biết bao.

Cô có phần bẽn lẽn nói với Trương Nhất Địch: “Xin lỗi! Tiếng hét lúc nãy của mình làm bạn ngã, nên mới bị mất bóng để thua ván này! Thật ngại quá! Thực ra lúc nãy mình không cố ý, chỉ muốn hét ‘Trương Nhất Địch cố lên’, kết quả là chưa hét hết câu thì cổ họng đã mất tiếng! Mình nghĩ có thể do bình thường mình ít la hét, bất ngờ kêu to như vậy nên không quen lắm!”.

Cô vừa nói xong, bên cạnh đã vang lên tiếng “phì”.

Cái tên vô lương tâm Giang Sơn đang cười giễu cô.

Trác Yến có phần bối rối.

Nhưng điều khiến cô bối rối hơn là, bạn Trương cũng đang mím miệng cười.

Cô muốn khóc.

Cô tức cười như vậy thật sao?

Có nén cơn choáng váng, Trác Yến nói với Trương Nhất Địch: “Cậu đợi một chút, mình lên tầng lấy giỏ cho cậu!”.

Trước khi đi vẫn không quên trừng mắt lườm Giang Sơn.

Kết quả cô đã lãng phí vẻ mặt phẫn nộ đó, vì Giang Sơn lại không nhìn cô mà đang chăm chú quan sát Trương Nhất Địch.

Trác Yến bị ánh mắt chăm chú của Giang Sơn làm cho cứng người, trong lòng cảm thán vô cùng: Chắc là bạn Trương có sức hấp vô biên, đã giết chết cả nam lẫn nữ?

Run… đúng là lạnh quá…

Lúc Trác Yến từ trên lầu xuống thì đã không thấy bóng dáng Giang Sơn và Trương Nhất Địch đâu cả.

Trác Yến đoán chắc là Giang Sơn về rồi. Nhưng Trương Nhất Địch đi đâu nhỉ, cô rất ngờ vực, đã dặn anh đứng đợi cô lên lấy giỏ rồi mà.

Nhìn ngó quanh quất như Tôn Ngộ Không, Trác Yến cuối cùng cũng thấy bạn Trương đi ra khỏi siêu thị nhỏ.

Cô vội vàng bước đến đưa giỏ cho cậu: “Mình tưởng cậu đi rồi chứ!”. Sau đó còn thuận miệng hỏi một câu: “Cậu ở tầng mấy? Ở càng cao thì tính ưu việt của giỏ này sẽ được thể hiện vô hạn!”.

Trương Nhất Địch đón lấy, cười khẽ, đáp lời: “Tầng hai”.

“Tầng hai?”. Trác Yến có vẻ ngạc nhiên: “Vậy thực sự không cần dùng đến, đồ đạc gì đó cứ chịu khó chạy lên chạy xuống là được mà?”.

Trương Nhất Địch nhìn cô: “Tôi không dùng nó để chuyển đồ”.

Trác Yến càng tò mò: “Vậy cậu sốt ruột đòi nó để làm gì?”.

Trương Nhất Địch không nhìn cô, cũng không trả lời.

Trác Yến vuốt tóc mái, nhún vai ra vẻ không quan tâm.

Người ta không thích nói thì không thể cưỡng ép.

Cổ họng Trác Yến ngứa ngáy, mỗi lần nói gì đều thấy đau rát khó chịu. Cô muốn về phòng uống nước ấm để cổ họng dễ chịu lại nên nói với Trương Nhất Địch: “Vậy, nếu không có gì thì mình lên nhé!”.

Kết quả là bị anh chặn lại.

“Khoan”. Trương Nhất Địch gọi cô.

Trác Yến ngừng lại, nhìn anh, ánh mắt nghi ngại.

Trương Nhất Địch móc từ túi quần ra một hộp nhỏ, đưa đến: “Tôi thấy bạn bị khản giọng rồi, đây là kẹo ngậm, buổi tối ngậm vài viên, ngày mai có thể sẽ khỏi.”.

Đón lấy hộp kẹo, nhìn theo bóng Trương Nhất Địch bỏ đi, Trác Yến đứng trong ánh hoàng hôn đỏ rực, hóa thành một pho tượng cứng đờ…

Trác Yến sung sướng nhảy một bước ba bậc lên tầng thì di động reo vang.

Nghe máy, lại là tên khốn Giang Sơn.

“Làm gì thế!”. Cô hung hăng hỏi.

“Ở đâu đấy? Xuống dưới đi, nhanh! Lát nữa anh đây còn có việc, đừng lề mề!”. Giang Sơn hậm hực nói lại.

Trác Yến quay người hùng hục trèo xuống.

Vừa ra khỏi cầu thang, cô hét lên với Giang Sơn: “Sao cậu lắm chuyện thế hả? Có gì thì mau nói đi!”.

Giang Sơn vỗ đầu cô, cau mày nói: “Giọng khàn như quạ ấy, thế mà mồm miệng sắc nhọn chẳng chịu thua ai, có thấy đau họng không?”.

Trác Yến lập tức tỏ ra ngoan ngoãn, bộ dạng đáng thương, làu bàu vẻ đau khổ: “Đau! Đau tệ! Đau rát!”.

Giang Sơn lườm cô vẻ kỳ thị, móc từ trong túi ra một hộp nhỏ.

Trác Yến nhìn vật đó thấy rất quen.

“Cái này cầm lấy, buổi tối ngậm vài viên, ngày mai chắc sẽ không đau nữa!”. Giang Sơn vừa nói vừa đưa cho cô.

Trác Yến nhận lấy, ngẩn người.

Lại là kẹo ngậm!

Cô không kìm được ngửa đầu lên cười đắc ý: “Ô hô hô! Chị đây hôm nay nhân phẩm bùng phát! Ai gặp cũng yêu, ai gặp cũng thương!!! Ha ha ha ha… khụ khụ…”.

Do quá đắc ý, cô quên mất nhân gian còn có câu: Vui quá sinh buồn.

Cô cười đắc ý, cười man rợ, cười điên dại, cuối cùng trong ánh mắt cực kì khinh bỉ của Giang Sơn, cô đã cười đến mức khàn giọng hệt con quạ…

Khi mọi người ăn cơm xong rồi về phòng, Trác Yến đứng giữa phòng, cười toe toét hỏi liên tục: “Em gái, ăn kẹo không?”.

Giọng cô khàn khàn, đến nỗi Lộ Dương nghe mà chau mày: “Bị ai hại ra nông nỗi này đó? Sao nhìn bộ dạng thế này? Hét à? Xùy xùy, xem ra cuối cùng vẫn không được cứu, bị kích thích đến nỗi thần kinh bất bình thường rồi, thật đáng thương!”.

Tiểu Dư thích ăn kẹo nhất, mặc kệ mọi thứ, chồm đến vừa cướp vừa ré lên: “Tớ ăn tớ ăn! Cho tớ!”.

Tôn Dĩnh có nhân tính nhất, ân cần hỏi: “Cổ họng cậu sao vậy?”.

Trác Yến ranh mãnh đưa một viên kẹo ngậm cho Tiểu Dư trước, rồi cười tươi trả lời Tôn Dĩnh: “Hét gọi cứu mạng đó!”.

Tôn Dĩnh bó tay, đưa tay đỡ trán.

Lộ Dương kêu lên: “Tớ nói mà, tên này không thể thương hại được, cậu càng thương nó thì nó càng hếch mũi lên trời!”.

Trác Yến “phì” một tiếng: “Chẳng phải tớ nói theo câu của cậu sao, sao cậu chả biết điều gì cả nhỉ?”.

Lộ Dương chỉ vào cô, nói với Tôn Dĩnh: “Thấy chưa thấy chưa? Gái này giang hồ lắm, cứ đánh nó một trận, không biết hai chúng ta ai không biết điều đây!”.

Lúc này Tiểu Dư bỗng hét toáng lên: “Trác Văn Tĩnh, cậu cho tớ ăn kẹo gì thế này? Sao toàn mùi thuốc?”.

Trác Yến cười ha ha ngã vật ra giường, giọng vừa khàn vừa the thé, cổ họng như bị giấy nhám chà xát vậy.

Tiểu Dư cầm hộp kẹo trên bàn lên, nhìn thấy chữ kẹo ngậm ho trên đó, biết bị Trác Yến chơi xỏ thì rất tức tối, “phì” một cái văng cả kẹo ra, nhảy lên giường đấm đá bạo lực với “quạ cái”: “Hay lắm Trác Văn Tĩnh, gan cậu lớn lắm phải không! Dám gạt bà đây uống thuốc hả!!!”.

Trác Yến van xin: “Đừng đánh đừng đánh, thuốc này không giống thuốc khác, nếu tớ nói cậu biết lai lịch thuốc này, chắc chắn cậu sẽ hối hận vì đã phun nó ra!!!”.

Tiểu Dư bóp cổ cô: “Bóp chết cậu, cái đồ khoác lác!”.

Trác Yến vặn vẹo để tránh: “Ui da, dừng tay! Chưa gì đã động thủ! Có bản lĩnh thì hai ta đấu khẩu! Này đừng có bóp cổ tớ, tớ không gạt cậu, kẹo ngậm ho này là Trương Nhất Địch mua đó!”.

Tiểu Dư lập tức ngừng lại.

“Cậu nói ai?”. Cô nàng hỏi với vẻ không tin nổi: “Anh ấy mua thuốc cho cậu? Hai người cậu sao rồi? Tại sao lại mua thuốc cho cậu?”.

Trác Yến “suỵt” một tiếng, nói: “Đừng nghĩ bậy bạ, có phải tim gan thành phèo phổi gì cũng khó chịu không? Làm như tớ và Trương Nhất Địch làm gì rồi ấy! Hừ!”. Cô lườm muốn rách mắt: “Nhưng mà, nói ra thì giọng tớ khàn cũng là vì cậu ấy. Haizzz, quá chuyên tâm quá gắng sức. Mọi người nên noi gương tớ, sau này lúc gọi tên bạn học nam, phải chú ý mức độ và sức lực, nếu không thì cổ họng nhất định sẽ vừa khàn vừa đau”.

Sự cảnh báo bằng vẻ mặt nghiêm túc của cô khiến Tiểu Dư nhịn tức đến độ nội thương.

Lộ Dương không kìm được lên tiếng: “Văn Tĩnh, sao tớ cảm thấy cậu nói thế còn bậy bạ và bạo lực hơn cả Tiểu Dư nữa nhỉ? Cảm giác giống như là, hôm nay nếu cậu không ngậm kẹo này, thì mười tháng sau sẽ có một đứa nhóc gọi cậu là mammy, gọi Trương Nhất Địch là daddy ấy!”.

Trác Yến át giọng: “Cậu ngốc hả, không biết điều à, không có kiến thức à! Trẻ con nhà cậu vừa sinh ra đã biết nói hay sao!!!”.

Lộ Dương không nhịn được nữa, thà rằng buổi tối ngủ lạnh cũng bất chấp tất cả mà ném hết gối, chăn nệm lên người Trác Yến.

Tiểu Dư kéo Trác Yến ra khỏi đám chăn gối, hỏi cô với vẻ mặt trịnh trọng khác thường: “Cậu nói kẹo ngậm này là Trương Nhất Địch mua cho cậu, chuyện này có thật không?”.

Trác Yến ra sức gật đầu: “Tuyệt đối là thật! Còn thật hơn cả ngực tớ!”.

Tiểu Dư liếc nhìn ngực cô: “Cậu đã nói thế thì tớ cũng phải so sánh thử. Ai mà chả biết ở đó của cậu còn độn dày cả tấc chứ!”.

Không đợi Trác Yến chồm đến, cô nàng lập tức đánh trống lảng: “Tại sao anh ấy mua kẹo ngậm cho cậu? Hai người thành một cặp rồi sao? Cậu quyến rũ thành công rồi? Nếu đã thành công rồi thì tại sao cậu đòi kẹo ngậm, nếu đòi số QQ thì hay biết bao! Cổ họng cậu không ngậm kẹo thì chỉ cần ít nói đi vài ngày thì tự nhiên sẽ hết, sao cậu không biết quý trọng cơ hội đáng giá này! Ôi! QQ của tôi!!!”. Cô nàng rên rỉ.

Trác Yến lầm bầm: “Thật không có nhân tính”. Cô kéo móng vuốt của Tiểu Dư ra, nhảy xuống đất, kể lại cho ba người nghe chuyện lúc chiều.

Lộ Dương nghe xong có vẻ suy nghĩ, rồi hỏi Trác Yến: “Văn Tĩnh, cậu nói xem nếu bắt cậu chọn giữa hai người Giang Sơn và Trương Nhất Địch, cậu sẽ chọn ai?”.

Trác Yến lườm một cái, trả lời: “Chọn cái gì mà chọn? Chuyện không thể! Giang Sơn là em rể của tớ, cậu ta nịnh nọt tớ là chuyện phải làm, nếu không tớ sẽ làm cho hôn nhân của cậu ta thất bại. Trương Nhất Địch ấy à, ừ ừ ừ, Tiểu Dư chẳng đã nói tên ấy không hợp làm chồng, chỉ hợp là thần tượng đó sao? Thỉnh thoảng chúng ta suy nghĩ viển vông một tí về bạn ấy là được, nếu rung động rồi yêu luôn thì các fan của tên ấy sẽ giết tớ chết!”.

Lộ Dương liếc cô: “Sao tớ cảm thấy cậu chưa nói thật nhỉ?”.

Trác Yến chớp mắt, thu lại nụ cười tỏ ra nghiêm túc, nhìn bạn: “Được rồi, tớ nói sự thực cho cậu nghe. Thế này, chị đây là người đã có kinh nghiệm đau lòng. Tớ luôn có một giấc mơ là có thể sống chết với anh ấy, trời sao rực rỡ, có nụ cười của chúng tớ, sau này chúng tớ sinh con ra sẽ đặt tên là Anh Hùng!”.

Lúc đến mấy câu cuối, cô bắt đầu véo von bằng điệu nhạc bào “Anh hùng chân tâm”.

Giọng nói khàn khàn gần như khiến người ta sống không bằng chết.

Lộ Dương, Tiểu Dư, Tôn Dĩnh ba người cùng nhăn mặt hét “ngừng”.

Lộ Dương bướng bỉnh: “Tớ thấy cậu một ngày không nói dối thì sẽ khó chịu! Trong mười câu thì đến chín câu rưỡi là giả, còn lại nửa câu là nhảm nhí!”.

Trác Yến nhỏ giọng: “Nhưng tớ nói thật mà, thật mà!”.

Ba người cùng hét lên với cậu: “Đi chỗ khác chơi!”.

Hôm sau đi học, Trác Yến dậy khá muộn, vừa đến lớp thì chuông reo.

Không kịp chạy đến chỗ Lộ Dương giữ trước cho cô, cô đành ngồi xuống ghế gần cửa.

Vừa quay lại, nhận ra bên cạnh lại là Giang Sơn, tự nhiên thấy tâm trạng vui hẳn, lập tức nở nụ cười rạng rỡ như hoa: “Hi, anh Giang Sơn! Lâu quá không gặp, anh vẫn khỏe chứ?”.

Giang Sơn cau mày: “Chẳng đàng hoàng gì! Hôm qua có ngậm kẹo không? Sao giọng nói chẳng thấy ổn hơn gì thế”. Thấy vẻ mặt gian xảo của cô, lập tức cậu hiểu ra: “Chắc chắn cậu lại lải nhải nhiều quá chứ gì, nếu không sẽ chẳng như con quạ thế này!”.

Trác Yến mở to mắt, nịnh nọt cậu rất chân thành: “Anh Giang Sơn uy vũ! Anh Giang Sơn anh minh! Anh Giang Sơn…”

Giang Sơn cắt ngang: “Nói cho đúng trọng tâm, nịnh nhiều thế mà chẳng đúng chỗ gì cả. Nào, ngoan, nói theo anh nào: Anh Giang Sơn đẹp trai!”.

Trác Yến lập tức tỏ ra như bị sặc, vừa đấm ngực vừa lắc đầu: “Em còn nhỏ, anh không thể dụ dỗ em nói dối, như thế người ta sẽ không lớn được!”.

Giang Sơn nhìn ngực cô với ánh mắt tà ác: “Em còn nhỏ thì có thể là thế thật. Nhưng có lớn được hay không… chuyện này hơi hão huyền nhỉ?”.

Trước kia về vấn đề vòng một, ở phòng ký túc thì mọi người vẫn hay đùa cợt nhau. Nhưng hôm nay không hiểu vì sao bị ánh mắt giảo hoạt của Giang Sơn liếc nhìn, Trác Yến lại đỏ mặt: “Cậu… cậu nhìn đâu thế! Cậu… sao cái gì cũng nói được thế hả!!!”.

Miệng lưỡi sắc nhọn bỗng dưng mất linh, cô trừng mắt nhìn Giang Sơn, muốn mắng cậu là đồ lưu manh, nhưng lưỡi cứng lại, không chịu nghe theo lời cô.

Giang Sơn nhìn vẻ xấu hổ cuống quýt của cô, nhất thời cũng trở nên lóng ngóng ngượng ngập. Nhớ lại lời vừa nói lúc nãy, trong vô thức, mặt cậu cũng dần dần nóng lên.

“A… a… đừng vội đừng vội, anh đây không chơi với cậu nữa, đùa thôi mà cũng cuống thế à? Đừng giận đừng giận, sau này không đùa nữa là được mà!”. Cậu vội vàng tỏ ra phóng khoáng, xóa đi cảm giác ngượng ngập.

Trác Yến mãi cũng không nói gì.

Hít vào rồi lại thở ra, cuối cùng đã hết đỏ mặt.

Thế nhưng trong lòng vẫn ấm ức, cứ thấy mình bị thiệt thòi.

Cô nghiến răng, thầm ra quyết định.

Cô quay sang liếc Giang Sơn một cái, “hừ hừ” liên tục: “Cậu chịu hát cho tôi nghe một bài thôi, tôi sẽ không giận cậu nữa!”.

Giang Sơn nhìn cô ngoẹo đầu, trợn mắt, bĩu môi, dáng vẻ rất gian xảo thì bỗng cười phá lên.

“Được! Cậu nói đi, bài nào, lát nữa tan học anh đây chắc chắn sẽ hát cho cậu nghe!”. Cậu đảm bảo như đang tuyên thệ.

Trác Yến “hừ” một tiếng, hất cằm lên, nói với cậu: “Hát bài ‘Tôi chỉ là một con chim nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ’!!!”.

Giang Sơn nghe xong, há mồm trợn mắt, nghệt người…

/24

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status