Vô Củ

Chương 1 - Công tử Củ

/308


"Ngô Củ, Ngô tiên sinh tới gặp cậu."

Vách tường màu trắng, giường bệnh màu trắng. Dưới cái chăn màu trắng là một người còn trẻ, khoảng hai mươi mấy tuổi.

Người trẻ tuổi thần sắc tái nhợt, mặt gầy, hai má hỏm sâu, đeo máy hỗ trợ hô hấp, mu bàn tay là kim truyền dịch.

Trên người bệnh nhân có đủ các loại dụng cụ kiểm tra đo lường nối với máy móc.

Người nằm đó vẫn không nhúc nhích, lộ ra trầm trầm đầy chết chóc.

Nhưng mà khi nghe hộ lý nói chuyện, người nằm ở trên giường có chút phản ứng, hàng lông mi run run vài cái, chậm rãi mở mắt. Ánh mắt có chút vô thần, thế nhưng lộ ra một chút kinh hỉ. Người bệnh cố hết sức nghiêng đầu nhìn về phía người đàn ông trung niên đi vào.

Hộ lý nói xong liền đi ra ngoài, để không gian lại cho hai người họ.

Tiến vào chính là một người đàn ông trung niên mặc tây trang phẳng phiu, tóc nhuộm màu đen chải vuốt cẩn thận không chút cẩu thả. Trong tay ông ta cầm một túi giấy chuyên để công văn. Ông ta chậm rãi đi đến, đứng ở trước giường bệnh, giữ một khoảng cách nhất định.

Ngô Củ nằm ở trên giường, cố sức nghiêng đầu, kinh hỉ nhìn người tới. Trên mặt tươi cười, nhưng giọng nói của người tới khô khốc.

"Con trai của ba, vừa rồi nghe bác sĩ chủ trị nói về bệnh tình của con."

Thần sắc Ngô Củ có một chút thay đổi, lộ ra một chút chua xót.

"Con trai của ba, bây giờ con rất thống khổ, ba biết, như vậy... như vậy..."

Giọng nói ậm ừ, tựa hồ đang làm quyết định trọng đại. Ông ta còn chưa nói rõ ràng, lại đem túi công văn đặt ở một bên.

"Roẹt"

Xé rách, từ bên trong móc ra một ống tiêm rất nhỏ.

Ngô Củ nằm ở trên giường bệnh, nhìn thấy một loạt động tác linh hoạt kia, hơn nheo mắt. Biểu tình lộ ra một chút chấn động, Ngô Củ nhìn chằm chằm xem động tác tiếp theo.

Trong ống tiêm nhỏ có chứa chất lỏng đang dao động. Nhìn đầu kim nhỏ không ngừng run rẩy như châm chọc, Ngô Củ phảng phất nghe được giọng người trung niên.

Ông ta cúi đầu, nhìn chằm chằm Ngô Củ, vẻ mặt bi thương nói:

"Con trai của ba. Ta biết con là đứa giỏi gian, vào công ty mấy năm nay cũng rất lợi hại, một thời gian ngắn liền làm được quản lý. Nhưng mà... nhưng mà con đã bệnh thành như vậy, chịu nhiều thống khổ đúng không? Ba... ba cũng là bất đắc dĩ. Ba đây là vì tốt cho con, muốn giúp con, để con... để con ít chịu khổ một chút..."

Ngô Củ chậm rãi trợn to mắt một ít, nhìn chằm chằm người đứng ở trước giường, trước sau bảo trì khoảng cách nhất định. Ngô Củ gian nan lấy sức cất giọng khàn khàn, thô như bụi cát rơi rào rạt xuống đất.

"Ba... ba?"

Một tiếng kêu này khiến người trung niên thiếu chút nữa ném ống tiêm xuống. Nhưng ông ta càng thêm dùng sức gắt gao cầm chắc, giọng nói run run:

"Đừng... đừng... đừng trách ba... Con là con trai của ba. Con lợi hại như vậy, giúp ba kiếm tiền nhiều như vậy, ba cũng không muốn... Nhưng mà..."

Rốt cuộc ông ta ngẩng đầu nhìn về phía Ngô Củ trên giường vừa động lại bất động, nói:

"Ba nói thật cho con biết... Cô ấy đã lên tiếng. Cô ấy biết con là con vợ trước của ba. Nếu hôm nay con không chết, chắc chắn ba sẽ bị đá ra khỏi Hội đồng quản trị! Ngô Củ! Con là con của ba. Huống hồ con đã bệnh thành như vậy. Ba dốc sức làm việc hơn hai mươi năm mới vào được Hội đồng quản trị, không thể thất bại trong gang tấc. Dù sao... Dù sao hiện tại con rất thống khổ, để ba giúp con..."

Ông ta nói xong, nhanh chóng nhằm về phía ống truyền dịch, đem kim đâm vào. Tựa hồ là sợ chính mình đổi ý, trong nháy mắt liền ấn đầu ống kim tiêm, bơm chất lỏng vào bên trong dịch truyền. Chất lỏng tiến vào ống truyền dịch, trong nháy mắt, Ngô Củ tựa hồ nghe được tiếng hít thở thật sâu

"Ô"



Thở phào nhẹ nhõm một hơi, trong ánh mắt người trung niên phát ra hưng phấn cùng thành công.

Ngô Củ nghiêng đầu nhìn, không biết đó là thuốc gì, chỉ là nhắm mắt lại. Vừa rồi nghe lời nói đó, trong nháy mắt Ngô Củ đã minh bạch, trong lòng tuyệt vọng. Tuyệt vọng đối với tình thân, cũng có buồn cười. Đó là trào phúng đối với người đã sinh ra mình....

Từ trong miệng người trung niên nghe được cụm từ "con trai của ba", nháy mắt trong lòng Ngô Củ đã không còn kỳ vọng.

Ngô Củ từ nhỏ không có ba, sống ở địa phương thực lạc hậu. Mẹ một mình nuôi Ngô Củ lớn khôn. May mắn Ngô Củ học giỏi, thi đổ Thủ Khoa đại học hàng đầu.

Trước khi nhập học, mẹ Ngô Củ đã cho Ngô Củ một số tiền, nói là dành dụm đi học, không cần thường xuyên trở về, vé xe quá đắt, giữ tiền mua vé xe để ăn vài bữa ngon.

Tuổi trẻ nhiệt huyết Ngô Củ cầm tiền, từ biệt mẹ, tới nơi thành phố xa hoa theo đuổi việc học. Nỗ lực học tập, năm thứ nhất liền có được học bổng.

Tết âm lịch năm ấy Ngô Củ bởi vì không có tiền mua vé xe nên không thể về nhà. Sau khi nhận được học bổng, Ngô Củ trước tiên đi mua vé xe lửa, vội vàng về nhà, muốn cho mẹ nhìn thấy, tự hào về con trai.

Kết quả Ngô Củ vọt vào cửa đã ngửi thấy một mùi tanh hôi. Vào nhà Ngô Củ chứng kiến mẹ ngã vào mép giường, một tay che lại ngực, sớm đã tắt thở. Không biết mẹ đã chết bao lâu, trong phòng tràn ngập một mùi hôi.

Đó là lần đầu tiên Ngô Củ cảm nhận được tuyệt vọng, cho rằng mình sẽ không có lần thứ hai.

Sau đó Ngô Củ sống một mình, vẫn cứ liều mạng học tập, liều mạng làm việc. Khi tốt nghiệp đã vào công ty lớn thực tập, sau đó thành công được tuyển dụng chính thức, hơn nữa từng bước thăng chức. Ngô Củ còn chưa đến ba mươi tuổi đã là quản lý cấp cao của một công ty chế biến thực phẩm.

Ở trong công ty, Ngô Củ gặp được ba ruột của mình.

Ba mẹ của Ngô Củ là thanh mai trúc mã. Sau khi kết hôn, ba Ngô Củ lên thành phố làm việc. Ban đầu ông ta còn về, nhưng sau đó ông ta đi thật lâu không có tin tức. Mẹ Ngô Củ nhờ người đi hỏi thăm mới biết được ba Ngô Củ ở tại thành phố đã vào một nhà giàu ở rể, cưới một tiểu thư hào môn quý tộc, không bao giờ trở về nữa.

Ngô Củ không nghĩ tới sẽ đi tìm ba.

Nhưng bởi vì Ngô Củ thật sự quá xuất sắc, ba Ngô Củ tuy rằng không dám nhận con, nhưng cũng lấy làm hãnh diện có đứa con giỏi như vậy.

Ngô Củ chưa từng nghĩ tới từ trong miệng của ông ta nghe được cụm từ "con trai của ba".

Châm chọc cỡ nào, tuyệt vọng ngược lại biến thành tiếng cười khàn khàn.

Ngô Củ nhìn chất lỏng kia đang dần dần tiến vào cơ thể, ngược lại nở nụ cười. Hết sức cố gắng mới phát ra tiếng cười khàn khàn, phảng phất như trái tim bị mài mòn. Nghe được tiếng cười, người trung niên liên tục run rẩy.

Ngô Củ cơ hồ là dùng hết toàn lực, đem mặt nạ hỗ trợ hô hấp trên mặt xéo xuống dưới.

"Bộp!"

Thiết bị hỗ trợ hô hấp rơi trên mặt đất. Tiếng động nhỏ lại làm người đàn ông trung niên thành chim sợ cành cong. Ông ta sợ tới mức liên tục lui về phía sau, giống như sợ người trên giường sẽ đột nhiên nhảy xuống, lao tới bóp cổ.

Bất quá Ngô Củ cũng không có xuống giường, căn bản không có sức lực. Ngô Củ cũng không có nhổ kim truyền dịch trên tay ra. Ngô Củ chỉ là tháo mặt nạ dưỡng khí, ánh mắt lẳng lặng nhìn cái người tự xưng là ba kia.

Giọng Ngô Củ vẫn như cũ khàn khàn, đồng tử chậm rãi tan rã, hô hấp càng lúc càng thô, trên mặt bắt đầu một thần thái khó có thể diễn tả, phảng phất như là đá quý nung trên lửa đỏ. Ngô Củ cười khẽ nói:

"Ngô tiên sinh... Ông cho rằng... vợ tốt của ông vì sao muốn ông giết ta...... Là vì cái gì?"

Người đàn ông trung niên dồn dập trả lời.

"Vì con của ta. Ngô Củ, ta biết con cũng là con ta, hơn nữa con ưu tú hơn những đứa khác. Con vào công ty mấy năm nay, ta chưa từng vì con là con ta mà đối xử khác biệt. Ta đều đối xử bình đẳng. Nhưng... hiện tại con đã bệnh thành như vậy, Ngô Củ...... Ba cũng là không đành lòng nhìn co bị ốm đau tra tấn. Con...... con đừng trách ba......"

Ngô Củ nghẹn ngào cười, nói:



"Vì... con của ông? Không... Ngô tiên sinh, ông cho rằng ta chết...... ông sẽ được như mong muốn?... Cho dù ta chết, ông vẫn không chiếm được thứ mình muốn. Ông là một người nhu nhược, nhẫn tâm! Ta nói cho ông biết... con của ông chỉ có một mình ta. Đứa con của người đàn bà kia không phải là con ông... Ông cho rằng chỉ có ông sinh được con? Vợ tốt của ông bất quá là muốn mượn đao giết người. Diệt trừ cái đinh trong mắt này để dọn đường cho con bà ta mà thôi! Ngô tiên sinh...... Ta thật chờ mong ông bị đá ra khỏi Hội đồng quản trị, có lẽ là vào ngày mai...... Ha ha rất thú vị..... Không phải sao?"

Ngô Củ đã không còn sức lực, lông mi vô lực run rẩy, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Người đàn ông trung niên khiếp sợ đứng ở tại chỗ.

"Cạch"

Ống tiêm rỗng rớt xuống đất. Vẻ mặt không thể tin tưởng nhìn Ngô Củ chậm rãi nhắm mắt lại, người đàn ông trung niên lập tức điên cuồng gào lên.

"Ngươi nói cái gì!? Không có khả năng! Cô ấy sao có thể lừa gạt ta? Cô ấy thích ta như vậy! Đó là con ta! Ngươi đừng nghĩ sẽ gạt ta...... Ngô Củ! Ngô Củ, ngươi tỉnh lại! Ngươi không thể chết được! Ngươi nói cho rõ ràng! Ngô Củ!"

Ngô Củ nghe được bên tai âm thanh gào rống, nhưng giờ phút này trong lòng tuyệt vọng dần dần lãnh đạm xuống. Các loại đau đớn cũng trở nên mất cảm giác. Vô lực nhắm mắt lại, khóe miệng lộ ra một nụ cười trào phúng, hô hấp chậm rãi đình trệ......

Bên tai Ngô Củ là tiếng la to, từ từ nhỏ dần, rồi trở nên mỏng manh, dần dần xa xôi.

Hư không, mông lung, mờ mịt.

Bóng tối bao lấy Ngô Củ. Nhưng mà bóng tối thuần túy này tốt hơn hư tình giả ý.

Trong nháy mắt chìm vào bóng tối, Ngô Củ hoàn toàn buông lỏng, cũng biết mình đã chết. Nhưng loại cảm giác này là "đắc ý" của người chiến thắng, khiến cho Ngô Củ thấy thật đáng buồn lại mang theo một phần thả lỏng.

"Hu hu hu...... Tỉnh lại...... Hu hu, công tử! Công tử mở mắt ra! Công tử...... hu hu......"

Ngô Củ đang chìm sâu trong bóng tối, ở ngay lúc này bên tai đột nhiên nghe được tiếng khóc mơ hồ. Tiếng khóc đứt quãng, phảng phất thở không nổi.

Ngô Củ thấy có chút kỳ quái.

Trên đời này, trừ người mẹ đã qua đời của ta, còn có ai sẽ vì ta khóc? Nhưng tiếng khóc kia rất chân thật. Càng lúc càng chân thật, càng lúc càng rõ ràng.

"Hô!!"

Ngô Củ đột nhiên thở ra một hơi, phảng phất có một tảng đá lớn đang đè trên ngực đột nhiên rơi xuống. Luồng không khí mới mẻ ùa vào lồng ngực. Nháy mắt Ngô Củ thở ra một hơi, đột nhiên mở mắt.

"Công tử! Công tử! Công tử tỉnh rồi! Trời xanh có mắt. Công tử thật sự tỉnh rồi!"

Ngô Củ mở mắt, trước mắt mông lung nhìn không rõ, lại mơ hồ thấy được một thân hình nhỏ gầy ghé vào trước mặt. Hai mắt hồng, hai má như quả đào, mặt đầy nước mắt.

Thiếu niên lau nước mắt, vẻ mặt kinh hỉ hô to.

Ngô Củ nhíu nhíu mày. Thiếu niên này thực xa lạ, ăn mặc cũng kỳ quái. Một thân áo thô, còn có tóc dài, tựa hồ là trang phục thời cổ xưa.

Vẻ mặt bi thương cùng kinh hỉ trộn lẫn, thiếu niên bắt lấy tay Ngô Củ gọi Công tử.

Thiếu niên kêu lên, lại quay đầu hô to:

"Mau mau...... gọi Quản sư phó, gọi Thiệu sư phó! Công tử tỉnh rồi!"

Ngô Củ thở hổn hển mấy hơi thở, cảm giác suy yếu lợi hại. Ngực đau, Ngô Củ không khỏi cúi đầu che ngực. Nhìn cái tay đè ở trước ngực mình cũng vẫn như cũ tái nhợt, không hề có huyết sắc, nhưng lại là một thân trường bào kỳ quái.

Thiếu niên ghé vào trước mặt Ngô Củ, nhất thời bi thảm nhất thời kinh hỉ, hiện tại lại chuyển từ vui thành buồn, khóc lóc nói:

"Công tử, như thế nào cho phải, như thế nào cho phải! Công tử Tiểu Bạch đã kế vị, không chỉ có Bào Thúc Nha sư phó, còn có Cao Tử cùng Quốc Tử hai vị Thượng khanh ủng hộ. Hiện giờ... hiện giờ đang tới, tất nhiên là muốn bắt Công tử chém đầu!"

/308

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status