Mỹ Nhân Như Họa

Chương 24 - Chương 24

/103


Gia yến giải tán, Tiêu tướng quân ôm Tiểu Kỳ Lân trở về phủ tướng quân! Hiện tại dù sao Kỳ Lân cư có nữ quyến ở, lúc này thấy cũng thổi đèn nghỉ ngơi, tỏ ý không nên quấy rầy nữa. Theo lý thuyết, Tiêu tướng quân chỉ có thể đến ngày mai lại thăm biểu muội, nhưng hắn thầm nhủ trong lòng, suy nghĩ, định liều mạng đổi một bộ quần áo dạ hành (đồ đi ban đêm), một lúc lâu sau trực tiếp ôm Tiểu Kỳ Lân ngủ say lách vào khuê phòng của Tiểu Biểu Muội.

Hắn ôm Dục Ca Nhi trở lại như vậy, cũng là tốn vài lần suy nghĩ, nếu không cẩn thận đánh thức biểu muội cố ý đuổi hắn rời đi, hắn cũng có thể lấy thằng nhóc này làm cớ, chỉ mở miệng nói Dục Ca Nhi ồn ào muốn trở về ngủ chung với biểu muội, nghĩ là con trai cũng hết sức vui vẻ làm cái cớ.

Hắn đặt Dục Ca Nhi bọc chăn nhỏ mỏng ở trên giường êm phòng nách, bản thân thì lặng lẽ lấy ra một viên dạ minh châu khác, đi tới trước giường.

Giơ dạ minh châu, hắn khẽ dùng bàn tay ngăn cản, che lại chút ánh sáng, trên giường gỗ lê hoa vàng, tiểu nhân nghiêng người ngoảnh mặt về phía trong ngủ hình như rất sâu, nàng không nhìn thấy vẻ mặt khi ngủ của nàng.

Lại nhìn chăn mỏng đắp lên trên người của nàng, chất vải nhẵn nhụi dán sát, phác họa đường cong uyển chuyển bao bọc bên trong như ẩn như hiện, nhấp nhô, cổ họng Tiêu tướng quân căng thẳng, ánh mắt lóe lên không tự chủ dao động đến trên cổ thon dài mà trắng nõn kia.

Tóc đen của Tiểu Biểu Muội như là thác nước tản ra ở bên gối, có lẽ là thời tiết quá khô nóng, trên cổ trắng bởi vì mồ hôi rịn còn dính vài sợi tóc thơm, hắn đến gần nàng thì mùi thơm trên người nàng càng nồng đậm, Tiêu Dịch thích mùi này.

Ngồi xổm người xuống, cũng không dám cách quá gần, len lén ngửi, Thẩm Họa đột nhiên không yên ổn giật giật thân thể, ở trong lòng của Tiêu tướng quân cũng hơi xúc động theo, hắn còn rất khẩn trương, đâu từng làm kẻ gian vào khuê phòng của cô nương gia như vậy.

Sợ tiểu biểu muội hơi động vừa nãy là bởi vì dính tóc rơi mà ngủ không yên, bèn lại gần vài phần đưa tay định lấy sợi tóc của nàng lần nữa gộp lại một chút.

Nhưng vào lúc này, giai nhân vốn nên ngủ say kia lại đột nhiên nắm một thứ bén nhọn, mạnh mẽ vung tay vạch qua về phía sau lưng. Tiêu Dịch căn bản không có phòng bị, nào sẽ nghĩ tới giai nhân đột nhiên tỉnh lại còn ra tay như vậy. Tuy đã tránh né theo quán tính, nhưng vẫn bị thứ bén nhọn kia cắt đến một bên gương mặt tuấn tú, dạ minh châu trượt xuống từ trong tay Tiêu Dịch, lộc cộc lăn đến gầm giường, trong phòng lập tức tối đen như mực.

Lúc này, Thẩm Họa đã xoay thân thể lại, trở người xê dịch đến chỗ sâu giường lớn, trong tay giơ cao Hung khí , chính là trâm Dương Chi hoa nhài nhỏ mà hôm nay Mộc Quỳ muốn cài cho Thẩm Họa.

Kẻ trộm nào dám cả gan vụng trộm vào phủ tướng quân, nếu là kẻ thức thời thì mau chóng rời đi.

Trong bóng tối, Tiêu tướng quân đưa tay sờ gương mặt một lát, có sền sệt để lại ở lòng bàn tay, đã biết là thấy máu, đường đường một đại tướng quân khiến người ta hiểu lầm thành kẻ trộm lén xông vào Hầu phủ, còn bị cắt làm bị thương cả mặt, thật là có chút mất hết mặt mũi, không nhịn được sa sầm sắc mặt.

Nếu ngươi không rời đi, thì ta sẽ gọi người tới. Nếu như ngươi không may gặp phải Đại Biểu Ca Tiêu Dịch của ta, nhất định là không có đường sống, chắc là ngươi đã từng nghe Tiêu tướng quân của doanh tuần phòng. Thẩm Họa không thấy rõ tình hình cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ gọi người tới, nghĩ tới danh hiệu biểu ca vang dội, mới có thể dọa người một chút.

Tiêu tướng quân vốn trong lòng còn không thoải mái, nhưng trong bóng tối, Tiểu Biểu Muội mang mình ra hù dọa Kẻ trộm này, Tiêu Dịch lại thay đổi suy nghĩ, ít nhất chứng minh ở thời khắc nguy cơ trong lòng biểu muội vẫn sẽ nghĩ tới mình, lập tức lại cảm thấy bị cắt nhiều thêm mấy lần cũng là vô nghĩa, tỏ ý muốn trêu chọc một phen, nghe thêm mấy câu nhắc tới Tiêu đại tướng quân từ trong miệng biểu muội.

Nhưng giờ đây hắn lại thu ý định lại, bởi vì hắn có thể nghe được hô hấp của Tiểu Biểu Muội không ổn định, cả tiếng quát lớn lúc nãy cũng mang theo mấy phần khàn khàn run rẩy, đã nghĩ thật sự hù dọa đến nàng rồi.

Sau một hồi giằng co yên lặng, Thẩm Họa lờ mờ thấy bóng dáng kia cũng không có ý muốn rời đi chút nào, chỉ sợ xảy ra biến cố, thầm nghĩ thì ra là tuần phòng Hầu phủ này cũng không an toàn, sau này vẫn là để cho Mộc Quỳ Mộc Cẩn bậc biết võ công này thay phiên gác đêm ở phòng nách đi, thừa dịp lúc này còn có thể há mồm nói chuyện, bèn muốn mau chóng làm ra chút tiếng động gọi tỷ muội Mộc thị tới.

Loại tập võ như Tiêu tướng quân quen thuộc nhất đối với hơi thở nặng nhẹ của người, tai nghe thấy Tiểu Biểu Muội hít mạnh một hơi, sẽ sắp mở miệng cầu cứu, Tiêu Dịch kịp thời nghiêng người che cái miệng nhỏ nhắn của giai nhân, Là ta.

Trong bóng tối, Thẩm Họa lại trợn to hai mắt, giọng nói quen thuộc này. . . . . . Là Tiêu Dịch!

Ngược lại không có giãy giụa, tuy rằng bị che miệng, nhưng tay nàng còn có thể hành động, lấy ra một hộp gấm từ bên gối, một tay mở ra, vầng sáng của dạ minh châu tỏa ra chung quanh. Phòng có ánh sáng, Thẩm Họa lại chợt đối mắt với Tiêu tướng quân, quả nhiên là hắn.

Nhìn ánh mắt lành lạnh quen thuộc của nam nhân trước mặt, nàng rốt cuộc dần dần hô hấp vững vàng, nhưng đột nhiên nội tâm lại bắt đầu thấp thỏm không yên, mới vừa rồi nàng làm cái gì?

Là cắt làm bị thương Tiêu đại tướng quân Đại Lương giết địch vô số, tiếng tăm lừng lẫy, trên chiến trường không gì không thắng? Còn là gương mặt tuấn tú đệ nhất trong kinh khiến công chúa Tương Vân mê luyến đến không phải là quân không lấy.

Gương mặt tuấn tú kia đích xác là bị nàng cắt làm bị thương rồi, Thẩm Họa

/103

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status