Mỹ Nhân Như Họa

Chương 23 - Chương 23

/103


Editor: trang bubble ^^

Hầu Gia và Thế tử sắp trở về, trong phủ từ trên xuống dưới đã sớm làm đủ chuẩn bị, Trần thị dĩ nhiên là nhớ nhung trượng phu thật lâu không về nhà, dẫn theo con dâu Hoàng thị và cả đám vú già ở cửa nội viện đón hai người.

Nhưng hôm nay thấy mặt mày Trần thị trang điểm tỉ mỉ, mặc áo đơn hoa văn hình mây Như Ý lụa hoa nhũ vàng bạc mới chế, nửa người dưới váy hoa văn tơ mỏng nếp gấp mờ, đồ trang sức là một bộ trâm bạc dẹp khảm nạm mã não đỏ sậm trân châu đen tròn. Tuy rằng dung mạo Trần thị không tính là thượng thừa, cũng là đoan trang, những năm này lại bởi vì Tiêu Cảnh Chu thương yêu, ngược lại không thấy nếp nhăn xuất hiện trên mặt lắm.

Từ lúc đứng ở cửa nội viện, Trần thị đã mấy lần vuốt tóc mai, nâng rồi lại đỡ đồ trang sức không hề nghiêng lệch chút nào kia, trên mặt khó nén khẩn trương và vui sướng. Nhưng dù sao bà cũng là nữ chủ nhân của Hầu phủ, bóng lưng đứng ở nơi đó ngược lại cố làm ra dáng vẻ trầm ổn trang trọng.

Sau lưng, tuy là cả đám ma ma nha hoàn không thấy biểu hiện trên mặt phu nhân, đáy lòng cũng là sáng tỏ, e ngại hai vị chủ tử không dám châu đầu ghé tai nói nhỏ, dĩ nhiên là biết tâm tình của phu nhân Hầu phủ, tuổi phu nhân gần bốn mươi, chính là độ tuổi như sói như hổ, nhớ nhung trượng phu đã không gặp ba tháng cũng là chuyện thường tình của con người.

Trần thị đứng như vậy, sắc trời cũng đã gần nhuộm đen, chờ lâu không thấy trượng phu trở lại, trong lòng bà cũng đã nóng nảy, bèn muốn làm chút việc để phân tâm, vì vậy thì thầm hỏi con dâu Hoàng thị, Dạo này trong phủ bận rộn, cũng quên hỏi con bên Thẩm Họa như thế nào rồi?

Chân mày Hoàng thị nhíu lại, giống như tất cả nàng dâu của phủ trạch cung kính trả lời với Trần thị: Thuốc bổ đều tặng rồi, ăn hay không ăn con dâu cũng không biết, đã hỏi một lần, nói là thường ngày đều ăn rồi. Mẫu thân cũng biết bây giờ Kỳ Lân cư đều là người của đại thúc bá, không mảy may dò ra ý, mà con dâu tiếp xúc với Thẩm Họa này chừng mười ngày, đối xử với nàng ta cũng giống như thân muội nhi (em ruột) vậy, ngược lại không nhìn ra nàng ta có ý xa lánh với con chút nào, nếu là sau này thì nghĩ cũng dễ thuyết phục.

Trần thị hài lòng gật đầu, Ngược lại thật ra ta không lo lắng nàng ta, lối thoát tốt như vậy nghĩ rằng nha đầu quen cuộc sống khổ cực kia cũng không phải là một kẻ ngu xuẩn, sao có đạo lý không chấp nhận, có thể vào Hầu phủ trải qua cuộc sống tiểu thư nghiêm chỉnh đó là phúc khí của nàng ta bởi vì ta tu được, tương lai ta lại sẽ tìm một hôn sự tốt môn đăng hộ đối cho nàng ta, để cho nàng ta nở mày nở mặt xuất giá.

Mẫu thân suy nghĩ chu đáo, nếu là thuận lợi ngược lại cũng rất tốt, nhưng đại thúc bá mạnh mẽ để Thẩm Họa vào Kỳ Lân cư như thế, không biết có phải đại thúc bá cảm thấy cái gì hay không? Còn có. . . . . .

Nghĩ đến cây gai Tiêu Dịch này thì cả người Trần thị không thoải mái, Triệu thị sinh đứa con này quả thực là sự không hoàn mỹ trong đời của bà, Tiêu Dịch là giống như đúc với tướng mạo xinh đẹp của mẫu thân hắn, nhất là mỗi lần đôi mắt lạnh lùng kia nhìn mình thì bà lại cảm thấy Triệu thị đúng là âm hồn không tan cắt ngang giữa bà và Hầu Gia.

Lại nói, từ nhỏ Tiêu Dịch thêm tính tình lầm lì, sau khi lớn lên lại càng biến đổi giống như là một uy hiếp, vừa so sánh với Thụy Nhi của mình, một người trên trời một người dưới đất, lão phu nhân yêu thương trưởng tôn, Hầu Gia cũng coi trọng trường tử, Thụy Nhi lại thành một người đáng thương, đến cả vị trí Thế tử này cũng là con trai của Triệu thị kia nhường lại, nếu có một ngày hắn nổi lên hứng thú lại muốn làm Thế tử, chính là ai cũng không ngăn được.

Bà hoàn toàn không đoán ra trong lòng đứa con riêng này đang suy nghĩ gì, nhường ngôi Thế tử cũng không nói, nhưng mà lấy Thẩm Họa mà nói, cũng không biết vì sao ngày kia đột nhiên có loại yêu cầu này? Lúc ấy, bà bởi vì một chuyện tiểu Hỗn Thế Ma Vương kia bị độc lộ khuyết điểm, lại là không cãi lại được nửa câu, ngày sau dù sao vẫn nghĩ cách đưa Thẩm Họa đi ra từ Kỳ Lân cư mới là ổn thỏa.

Mà do dự sau cùng của con dâu, bà cũng biết là ý gì. Tuy là bên Thẩm Họa không lo, ngược lại Thụy Nhi của bà rất cố chấp, suy nghĩ một chút nói: Trước chuyện này có thể chậm rãi, xem một chút Thụy Nhi thấy Thẩm Họa có ý định ra sao? Hơn nữa cuối tháng Dư Nhi sẽ phải thành hôn, chuyện cần ta bận rộn còn có rất nhiều, vừa vặn nhân lúc Thụy Nhi trở lại con cố gắng khuyên nhủ một chút, là liên quan Thụy Nhi có thể ngồi chắc Thế tử vị hay không, tạm thời con dùng chút tâm tư.

Dạ, mẫu thân ngài yên tâm, con dâu cũng biết nặng nhẹ. Hoàng thị cụp mắt lên tiếng, thầm thì trong nháy mắt khóe mắt đuôi mày đều là buồn bực khổ sở không che giấu được.

Qua khoảng nửa canh giờ, rốt cuộc gã sai vặt vội vã chạy tới bẩm báo, Phu nhân, Hầu Gia và hai vị công tử đến rồi.

Nói qua, Trần thị liền lộ rõ sắc mặt vui mừng, lại sửa sang dung mạo trang điểm lần nữa, để người làm đều cầm đèn chia ra hai bên, chiếu vị trí này sáng ngời lên, để bà cẩn thận nhìn một chút Hầu Gia và con trai, bản thân thì không tự chủ được lại tiếp tục tiến về phía trước hai bước, bóng đèn đung đưa theo bước chân của bà, nơi xa chợt xuất hiện ba bóng dáng.

Tiêu hầu gia ở phía trước nhất, một bộ quan phục đỏ tía thêu hoa văn chim hạc thú, thân thể cao lớn nở nang, tuy là quan văn nhưng cũng khí vũ hiên ngang, trên mặt lạnh hiếm thấy lộ ra một nụ cười, hai đứa con trai đi theo phía sau đều là mặc quan phục như nhau.

Tiêu Dịch là võ phục Kỳ Lân, Tiêu Thụy là văn phục chim muông xanh đậm, hai đứa con trai thừa hưởng tướng mạo tốt trong nhà, có điều dáng dấp Tiêu Dịch giống với Triệu thị, mà Tiêu Thụy thì lại giống với Hầu Gia một chút, phụ tử ba người đứng một chỗ Tiêu Thụy ngoại trừ tướng mạo không tầm thường, so với phụ huynh có vẻ gầy gò mỏng manh, thiếu chút khí khái nam nhi.

Hầu Gia dọc


/103

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status