Vọng Giang Nam

CHƯƠNG 23

/28


Ta không hề khẩn trương, ngược lại có chút hưng phấn cùng buông lỏng. Có lẽ đã hồi hộp gần một tháng, rốt cuộc có thể vừa mở to hai mắt, sống hay chết, trần ai lạc định (Bụi trần đã rơi xuống, ý nói đã đến hồi kết thúc).

Cho nên lúc quỳ gối trước mặt Hoàng đế thì ta chỉ cảm giác chân rất mỏi, đầu gối rất đau, vạt áo của Hoàng đế là màu vàng... Kỳ thật đúng là không có suy nghĩ.

Dù sao trong linh hồn, ta là người thế kỷ hai mươi mốt. Để cho ta thấy Tổng Thống ta đại khái chỉ biết nói một tiếng “Nha”, sẽ không có bao nhiêu cảm giác, so ra còn kém kích động hơn lúc nhìn thấy Keno Levi. Hoàng đế cũng không phải là Keno Levi. Chờ hắn dáng dấp tốt như vậy, ta sẽ thét chói tai cả người phát run mà xem... Điều kiện tiên quyết là chụp lại mấy khuôn mặt anh tuấn.

Hắn không có nói chuyện, trầm mặc hồi lâu. Mặc dù không có ngẩng đầu, ta cũng biết rõ hắn đang nhìn ta. Chỉ là ta không biết hắn đối với đỉnh đầu của ta có hứng thú như thế này... Ta đã quỳ đến tê rần cả chân.

“Tào thị” hắn lạnh lùng nói, “Đứng lên trả lời.”

“Tạ hoàng thượng.” Ta giùng giằng muốn đứng lên, vừa mới đứng thẳng, chân mềm nhũn ngửa mặt lên trời vấp ngã.

“Lớn mật!” Thái giám bên cạnh hắn quát lên, “Quân tiền thất nghi (vô lệ trước mặt hoàng thượng), phải bị tội gì!?”

Thật ra thì ta nên nói “Dân phụ tội đáng chết vạn lần”... Nhưng ta đây là người hiện đại, ngã mạnh một cái đã cảm thấy xấu hổ không chịu nổi, lại bị người mắng, nhất thời nhanh miệng, ta ngẩng đầu trừng cái thái giám kia, “Quỳ đã tê rần chân, cũng không phải là ta nguyện ý, ngươi cũng chưa có lúc tê chân chắc?!”

“Quên đi.” Hoàng đế mở kim khẩu, “Thôn dã hương phụ, không biết lễ nghi cũng được. Người tới, “hắn nhàn nhạt phân phó, “Ban thưởng ghế ngồi.”

... Này hợp quy định sao? Ta buồn bực cực kỳ, suy nghĩ một chút vẫn là tiếp tục diễn vai “ Thôn dã hương phụ” của ta, đàng hoàng không khách khí lên tiếng cảm tạ rồi an vị trên ghế, chỉ là vẫn cúi đầu như cũ.

“Xem tấu chương của ngươi, lá gan rất lớn a... Ngay lời của trẫm cũng dám phản bác.” Hoàng đế cười lạnh hai tiếng, “Thế nào hiện tại ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên rồi hả?”

“... Hoàng thượng không cho phép, dân phụ không dám mạo phạm long nhan.” Ta thận trọng trả lời. Đây là Vương công công dạy, hẳn không có vấn đề chứ?

Ánh mắt của hắn giống như là lưỡi dao sắc bén bắn tới, ta vẫn cúi đầu, dù sao không thấy được, không thể làm gì khác hơn là để cho hắn sắp xếp vô lý.

“Tào thị, trẫm cho phép ngươi ngẩng đầu.”

Làm như ta rất muốn nhìn ngươi lắm đó? Trong lòng ta oán thầm không dứt, chầm rì rì ngẩng đầu lên.

Gương mặt kia, ngược lại không ngờ rất trẻ tuổi. Ta nghe nói hắn lên ngôi đã ba mươi năm, còn tưởng rằng tuổi rất già. Phần râu ria kia làm cho hắn tăng thêm không ít tuổi, nhìn kỹ liền phát hiện mặt hắn không nếp nhăn, da thịt bóng loáng, hai mắt ôn văn mang theo bén nhọn. Có thể nói là mỹ nam thời đại này, thả vào thế kỷ hai mươi mốt cũng có thể làm nghệ thuật, diễn nhân gian trời tháng tư gì đó.

Dĩ nhiên trước hết phải cạo râu mới được.

Tính kỹ, hắn nhiều lắm là mới hơn ba mươi tuổi. Ta mới nhớ tới Thái hậu uy nghi vô cùng, đã từng buông rèm chấp chính. Nghĩ đến là ấu Quân đăng vị rồi... Hắn và Chu Cố ngược lại không khác nhiều lắm. Hoàng đế biểu tình rất thất vọng, lại tràn đầy nghi ngờ. Đó là đương nhiên, ta cũng không phải là thiên tiên mỹ nữ gì đó, chỉ coi như là ngũ quan đoan chánh, không có gì nơi nào lệnh lạc. Một bộ dạng thích ngủ, thường thường bị nhầm thành hòa ái dễ gần.

“Này Chu... Cố,” Hoàng đế cứng rắn nói, “Làm sao kháng chỉ không nghe triệu kiến?”

“... Phu quân Dân phụ chưa từng kháng chỉ.” Ta cẩn thận chú ý vẻ mặt Hoàng đế, “Hắn mang theo thôn dũng đi An Nhạc huyện hiệp trợ thủ thành, bị trúng hai mươi mấy vết đao tên. Chỗ nặng nhất, đả thương đến phổi, gần như mất mạng. Nghỉ ngơi hơn nửa năm, vẫn chưa thật tốt, lúc này mới ra cửa tìm y, bỏ lỡ thánh chỉ...”

“Vậy sao?” Hoàng đế cười lạnh, “Đúng lúc như vậy? Ngươi đến huyện thành nghe chỉ, hắn lại cùng ngày rời nhà tìm y?”

Cái gì là lúc vò đã mẻ lại sứt (khó khăn), hiện tại liền đúng rồi.

“Hoàng thượng quả nhiên anh minh, ngay cái này cũng biết.” Ta không khỏi châm chọc nói, “V ậy hẳn là ngài cũng biết phu quân dân phụ từng bị kẻ xấu bắt đi, cự tuyệt lệnh tặc, chịu đủ khốc hình lớn nhỏ, ngay cả mặt cũng cháy hỏng nửa bên, mắc phải bệnh căn cốt. Khi đến An Nhạc huyện thủ thành lần hai, sẹo cũ cộng vết thương mới chồng chéo lên nhau không có một tấc da thịt nguyên vẹn! Dân phụ chỉ hận gia nghiệp không người trông coi, không thể theo chồng tìm y, thật sự hối hận không ngừng. Nào biết thế gian trùng hợp như thế!...”

Hoàng đế đột nhiên vọt đứng lên, xoải lớn bước chạy đến trước mặt của ta, từ trên cao nhìn xuống, cặp mắt bốc lên lửa giận, “Mặt của hắn cháy hỏng rồi hả?!” Thanh âm cao vút, mơ hồ như sấm. (khửa khửa, đoạn này ta nghi ngờ có gian tình nha, máu hủ nữ đang bốc cao)



Ta có chút khốn hoặc. Hoàng đế không biết mặt của hắn vết phỏng rồi hả? Rõ ràng hắn đã chú ý tin tức của chúng ta, Chu Cố cho tới bây giờ không có che giấu qua thương thế trên mặt của hắn.

Hắn tức giận, hoảng loạn như vậy. Chẳng lẽ nói hắn không có tham dự việc bắt cóc Chu Cố? Nhưng không khả năng nha... Chu Cố rất ít nói tới Hoàng đế, ngay cả có thể nói tránh liền tránh. Nhưng hắn mơ hồ khẳng định qua, Hoàng đế đối với chuyện này là có trách nhiệm... “ Khởi bẩm hoàng thượng, mặt phu quân ta nghe nói là nung dấu sắt nóng, thật may là hắn cứng rắn ngẩng đầu, không phá hỏng mắt...”

“Đi ra ngoài!” Hắn đột nhiên giận dữ, “Người đâu! Đem Tào thị mang về!”

Lần đầu tiên gặp mặt, cứ mạc danh kì diệu kết thúc như vậy.

Nhưng ta vẫn bị an trí ở trong tiểu viện, cung nữ hầu hạ ta vẫn cung kính như cũ, không có vừa gặp liền đạp. Hoàng đế thất thố, khiến cho ta cảm thấy có điểm kinh hoàng.

Ta cho là Hoàng đế không bao giờ nữa muốn gặp ta nữa, kết quả ngày thứ hai, hắn lại tuyên ta tiến cung, biến thành vị vua ôn nhã hòa ái dễ gần, không hề không đề cập tới Chu Cố, ngược lại đối với các tấu chương ta dâng lên tiếp tục tranh luận.

Sau mỗi ngày như thế, mỗi ngày sau bữa cơm trưa ta liền gọi ta vào cung, ở trong cung nửa ngày mới hộ tống ta ra ngoài cung về tiểu viện.

Kết quả như thế, ta rất buồn bực. Ta nói bóng nói gió hỏi ta lúc nào thì có thể trở về, Hoàng đế luôn là nói rất mơ hồ “Rất nhanh”.

Ta cảm thấy được Hoàng đế cùng tổng tài thật vô cùng giống nhau.Tổng tài lãnh khốc cũng thường nói “very soon”, nhưng mỗi người cũng biết, Lãnh khốc nói”soon”, bày tỏ tối thiểu phải mười năm, nói “very soon”, ước chừng phải 3 năm 5 năm.

Ta không cảm thấy Chu Cố có thể chịu đợi đến ba năm năm năm, cho nên ta quyết định dứt khoát đem “Sơ lược nông nghiệp” hiến tặng cho Hoàng đế, hơn nữa nói cho hắn biết, đây chỉ là sơ lược. Nếu là có thể để ta trở về tiếp tục nghiên cứu làm ruộng, tương lai sửa bản thảo nói không chừng có thể để cho riều địa hưng thịnh không còn nạn đói, không phải làm việc bận rộn.

Hắn nhìn gần ta, trong mắt có loại khát vọng tham lam, mãnh liệt. Mặc dù không đồng ý ngay, nhưng ta biết rõ Hoàng đế đã dao động.

Hắn trở nên hòa ái hơn, ôn hòa hơn, còn mời ta đi thăm hậu cung (?), đặc biệt là Dưỡng tâm điện, nói thời thái tử của hắn trôi qua ở nơi này.

Mặc dù nói những thứ này khiến ta toàn thân nổi da gà, ai bảo hắn là Hoàng đế đây? Dù sao đi dạo trong cung sau lưng cũng có ba năm tiểu đội đi theo, thanh thế rất lớn, cũng không lo vấn đề cô nam quả nữ. Hơn nữa chung đụng trong đoạn thời gian như vậy, ta đối với thái bình đế có hiểu biết căn bản... Một người vô cùng phức tạp, ham mê lớn nhất rất rối rắm, các đại thần tùy tiện nói vài câu, hắn đều muốn suy nghĩ liên tục.

Ta cảm thấy được căn cơ của hắn rất tốt, cứ nhiên không có bị chính mình hành hạ ra mấy chứng u buồn hoặc nóng nảy ức chế.

Thế nhưng đều không quan trọng, quan trọng nhất là, hắn vô cùng quan tâm đến danh tiếng của mình. Quan tâm đến trình độ cố chấp, làm chuyện gì phải nghĩ đến bình luận của sách sử tương lai. Ta muốn nói, đây là một trạng thái Đại Sự hủ nho, trước cầu chúc hắn thành công. (dù sao có thành công hay không hắn cũng không hiểu được)

Chỉ là hắn dẫn ta đến thư phòng Thừa Đức điện, chỉ vào một cái ghế, “Định Viễn Vương và ta bằng tuổi nhau, trẫm sáu tuổi lên ngôi, hắn vào cung làm người hầu. Khi đó hắn còn là Tiểu Hầu gia.” Hoàng đế nhàn nhạt cười, “Hắn luôn ngồi ở chỗ này, trẫm có bài tập làm không được, hắn sẽ phải chịu Thái Phó đánh.”

Trong mắt của hắn, toát ra phiền muộn nặng nề, cùng quyến luyến... Chuyển qua trên mặt ta thì đột nhiên trở nên lạnh lẽo, chỉ là trên mặt vẫn còn ý cười. “Nghe nói Định Viễn vương và vị hôn phu của ngươi dung mạo tương tự.”

An Nhạc huyện cách Kinh thành vài trăm dặm, tại sao hoàng thượng biết? Hương nhân (người nông thôn) chưa từng người gặp qua Định Viễn vương. Đáy lòng ta xẹt qua tia nhàn nhạt bi ai. Nếu là Chu Cố biết, sợ rằng sẽ không khỏi đau lòng.

“Khởi bẩm hoàng thượng, dân phụ không biết.” Ta khom người trả lời, “Bởi vì ta chưa bao giờ gặp qua Định Viễn vương.”

Ánh mắt của Hoàng đế sắc bén cắt trên mặt ta, giống như muốn lột cả tầng da trên mặt. Thật may là da ta đã luyện rất tốt, không thích không có nghĩa là sẽ không, ta cũng hiểu chân lý “Người mặt dày thì thiên hạ vô địch”.

Không thấy ai nói láo xong còn khí thế hùng hồn như thế? Ngay cả ta mình cũng tin.

“Tào thị, “hắn dừng ánh mắt lăng trì uổng công vô ích, “Rất nhanh, ngươi mà có thể rời khỏi Thấm Phong viện.”

Vừa rất nhanh. Ta không tiếng động than thở.”Tạ hoàng thượng ân điển.”

Hắn cười một tiếng, sai cung nhân đưa ta ra ngoài.



/28

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status